ZingTruyen.Com

Hop Dong Tinh Nhan

Nhìn thấy cửa nhà của Lâm Vỹ Dạ đổ ầm xuống, Trường Giang bắt đầu luống cuống. Anh vốn chỉ định phát tiết một chút, nhưng lại quên mất không khống chế sức lực.

Lúc này, người đàn ông mặc âu phục màu đen trông vừa lịch thiệp vừa sang trọng đứng đó mà tay chân hoảng loạn, ngó nghiêng giống như tên trộm. Anh ôm lấy cánh cửa dưới đất rồi dựng nó thẳng lên, cố gắng tìm cách gắn nó trở lại, có điều đâu dễ như anh nghĩ.

Cạch cạch.

Cánh cửa liên tục phát ra âm thanh khó chịu, Trường Giang sửa mãi không được, tức giận đặt bừa nó qua một bên. Đúng lúc ấy, sau lưng vang lên giọng nói có chút khó tin của Lâm Vỹ Dạ:

“Võ tổng?”

Vì chột dạ, Trường Giang quay đầu lại nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt cô, lúng túng giải thích:

“Tôi liên lạc cho em không được nên đến đây. Sao không bắt máy?”

Lâm Vỹ Dạ trán đầy mồ hôi, tóc còn có chút rối, môi thì nhợt nhạt, rõ ràng là vừa tỉnh giấc vì tiếng động mà anh làm ra. Cô không trả lời anh, chỉ nhìn chằm chằm về cửa nhà:

“Sao lại thế này?”

“Khụ…” Người nào đó giả vờ nói: “Tôi cũng không biết, vừa mới gõ cửa đã đổ xuống như thế.”

Lâm Vỹ Dạ loạng choạng đi đến, sờ sờ cánh cửa đáng thương đang nằm gọn một bên rồi tỏ vẻ khó hiểu:

“Tuy hơi cũ chút nhưng rõ ràng nó vẫn còn rất chắc, sao đột nhiên lại…”

Trường Giang thật sự không nghe thêm được nữa, anh đi tới nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô, hỏi:

“Có phải vừa rồi em không nghe thấy chuông điện thoại không?”

Lúc này, Lâm Vỹ Dạ mới phản ứng kịp, ngơ ngẩn đáp lại:

“Thật sự không nghe thấy. Anh gọi có chuyện gì gấp à?”

“Gọi xem em thế nào rồi.”

Lỗ tai Lâm Vỹ Dạ bất giác đỏ bừng, cô cúi đầu không dám nhìn anh, tim đập nhanh một cách bất thường. Đây là đang lo lắng cho cô à?

Trường Giang cũng chẳng rõ bản thân sao phải thế, có lẽ anh sợ mất đi một món ăn ngon nên mới gọi cho cô, rồi vội vàng đến nhà cô kiểm tra. Tình trạng cơ thể của Lâm Vỹ Dạ bây giờ không ổn lắm, từ trước đã yếu ớt thiếu dinh dưỡng, anh còn hai lần uống máu của cô, giờ cộng thêm việc ngã bệnh... Với tình hình này, ít nhất phải nghỉ ngơi một hai tuần mới có thể hồi phục, cơm của anh làm sao bây giờ?

Sắc mặt Trường Giang xám xịt:

“Em mệt sao không nói với tôi? Phải chăm sóc bản thân cho tốt một chút chứ. Còn nữa, cái cửa này là sao hả? Cửa nhà lỏng lẻo như thế căn bản không thể chống trộm được.”

Lâm Vỹ Dạ mở to mắt nhìn anh, sao có cảm anh có thù oán với cửa nhà của cô vậy? Cô đưa tay gõ gõ cái cửa:

“Không phải vậy, nó vẫn còn tốt lắm…”

Trường Giang mặt dày vô đối, làm như không liên quan đến mình mà chất vấn cô:

“Vậy sao nó lại rơi ra? Nếu không phải là tôi mà có kẻ xấu khác đến đây, đột nhập nhà em thì sao?”

Câu hỏi của anh khiến Lâm Vỹ Dạ sâu sắc nhận ra một việc, cô là phụ nữ, ở một mình trong hẻm nhỏ vốn đã nguy hiểm, an ninh quanh khu vực này lại còn kém, cửa nhà thì lỏng lẻo… Ôi, lần sau cô phải cẩn thận hơn nữa.

Trường Giang đột nhiên đưa tay sờ lên trán cô thử nhiệt độ rồi hỏi:

“Sốt nặng thế này, đã uống thuốc chưa?”

Lòng bàn tay của anh mang theo chút hơi lạnh, Lâm Vỹ Dạ thoải mái ừm một tiếng rồi mới híp mắt đáp:

“Đã uống rồi. Anh không cần lo quá đâu, bây giờ em sẽ gọi người đến sửa cửa nhà…”

Nói xong cô mới đau khổ nhận ra lại sắp tốn thêm tiền. Đúng lúc ấy, Trường Giang xoa tóc cô rồi nói:

“Không cần sửa nữa. Ngày mai em dọn nhà đi, đến ở với tôi.”

Lâm Vỹ Dạ từ chối ngay tắp lự:

“Vậy không tốt lắm đâu, Võ tổng, anh phải nghĩ kỹ, mối quan hệ của chúng ta chỉ là…”

“Làm sao? Em nghĩ em chỉ là tình nhân thôi nên sẽ không qua lại với tôi lâu, sợ mau chóng bị đuổi ra ngoài hửm?”

Đột nhiên bị nhìn thấu hết những suy nghĩ trong lòng, Lâm Vỹ Dạ xấu hổ không dám đối mặt với anh. Hai người đứng trong không gian chật hẹp, tiếng tim đập của nhau trở nên thật rõ ràng. Trường Giang thừa sức biết được cô tự ti đến thế nào khi đứng trước anh, nhịp tim của cô đang gia tốc.

Trước giờ anh không ký hợp đồng tình nhân với ai quá một tháng vì sẽ luôn thay đổi khẩu vị, mà hợp đồng với cô có thời hạn là hai năm.

Trường Giang hiếm khi tìm cho mình một “bữa ăn” dài hạn, dù sao mùi vị của họ thường là cố định, sẽ không thay đổi kể cả khi quan hệ với anh. Tính đến nay, Lâm Vỹ Dạ là người thứ hai mà anh chủ động kéo lên giường.

Thấy Lâm Vỹ Dạ do dự không nói, anh hỏi:

“Không đến chỗ tôi cũng được, nhưng phải chuyển ra khỏi đây. Tôi sẽ tìm cho em một nơi tốt hơn, thấy thế nào?”

Lúc này, Lâm Vỹ Dạ gật đầu đáp ứng. Được người ta mướn nhà mới cho thì còn gì bằng, cô đã muốn tìm chỗ khác lâu rồi mà không có điều kiện thôi.

Quyết định xong, Trường Giang gọi điện thoại ra ngoài bảo trợ lý tìm cho mình một nơi gần công ty, sau đó trở lại ngồi với Lâm Vỹ Dạ ở phòng khách chật chội.

Trường Giang vừa đặt mông xuống chưa lâu, bên ngoài liền vang lên tiếng hét to rung trời rung đất:

“Aaaa! Trời đất ơi! Trời đất ơi! Trời đất ơi! Nhà của tôi!”

Lâm Vỹ Dạ nghe thấy giọng này thì thầm nghĩ xong đời rồi. Cô ngẩng đầu lên, bởi vì không có cửa nhà nên lập tức đối diện với ánh mắt đầy lửa giận của ông chủ nhà trọ.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Com