ZingTruyen.Info

EDIT-PHÁT SÓNG TRỰC TIẾP GIẢ GÁI THÔNG QUAN TRÒ CHƠI SINH TỒN - HOA HỮU TÍN

Chương 74 + 75

bilundethuong

Tác giả: Hoa Hữu Tín

Edit: Bilun

Ánh mắt chị hai Diêm gia thẳng lăng nhìn Thẩm Bân, như là vừa phản ứng lại mới mở miệng nói: "Ra ngoài đi một chút, muội cũng đi một mình?"

Thẩm Bân nhìn vẻ mặt có chút kỳ quái của nàng, nghi hoặc gật gật đầu: "Đúng vậy."

Chị hai Diêm gia: "Không bằng tới chỗ tỷ ngồi một lát đi, vừa lúc có việc tìm muội."

Thẩm Bân: "...." Bọn họ cũng không thân, có thể có chuyện gì không nói thẳng ra còn phải mời người về nhà ngồi? Việc khác thường tất có vấn đề, sao có thể đồng ý chứ!

"Quá muộn, Diêm nhị tỷ nếu thực sự có việc thì đến chỗ muội đi?" Thẩm Bân rất lạnh nhạt nói, lời nói tuy khách khí, nhưng thái độ rất lạnh, dựa theo hiểu biết của cậu về đối phương khi đi kính trà lúc trước, có lẽ nàng sẽ nổi giận thậm chí phát giận.

"Được" Chị hai Diêm gia không chút do dự nói.

Thẩm Bân: "......" Cậu sững sờ một chút, đây là kiểu phát triển gì vậy? Người trước mắt đầu bị hỏng rồi à?

Nhưng lời đã nói ra cũng không thể thu hồi lại, Thẩm Bân đành phải do dự nói: "Được rồi, Diêm nhị tiểu thư mời đi bên này." Cậu nói xong liền dẫn đường trở về.

Dọc theo đường đi lại không nói thêm gì, ngoại trừ thái độ của chị hai Diêm gia ra, Thẩm Bân còn có cảm giác có chỗ nào đó rất kỳ quái, rồi lại không thể nói ra nguyên nhân cụ thể, đành phải thường xuyên liếc nhìn Diêm Hình xin giúp đỡ.

Diêm Hình nắm lấy tay cậu ý bảo tạm thời đừng sốt sắng, có mình ở đây, sẽ không có việc gì.

'Thanh danh bên ngoài' của nhị tiểu thư Diêm gia như nào, sau khi đi vào viện của Thẩm Bân, nha hoàn bên cạnh cũng không dám thở mạnh, mỗi người đều thấp thỏm trong lòng, tam thiếu nãi nãi sẽ không gặp xui xẻo chứ?

Sau khi vào nhà Thẩm Bân còn chưa nói gì, chị hai Diêm gia phân phó nha hoàn: "Đều đi ra ngoài, đóng cửa, ta có việc tìm tam thiếu nãi nãi."

Không ai dám ngỗ nghịch nửa phần, nha hoàn căn bản không đợi chủ nhân Thẩm Bân mở miệng, sôi nổi cúi đầu rời đi.

Thẩm Bân: "...." Không phải, như này có chút hơi khó tiếp thu, cô 'nữ' quả nữ có gì cần làm với nhau sao?

Dù sao cũng là chủ nhân ở nơi này, người nào đó đến cạnh bàn rót cho nàng chén nước: "Nhị tiểu thư ngồi đi." Nói rồi tự mình ngồi xuống, không chút khách khí.

Đương nhiên chị hai Diêm gia không uống nước, từ lúc nha hoàn rời đi nàng vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm Thẩm Bân, ánh mắt rất dọa người.

Cũng may người nào đó cũng không phải chưa thấy qua sóng to gió lớn, sắc mặt cư nhiên vô cùng bình tĩnh, nếu đối phương không trả lời, cậu cũng không nói, Thẩm Bân cười lạnh trong lòng, hai người liền giằng co, có bản lĩnh nàng cứ ngồi đây cả đêm đi!

Kết quả không bao lâu, ánh mắt vô hồn của chị hai Diêm gia liền động đậy, từ trên xuống dưới đánh giá Thẩm Bân, rất tỉ mỉ.

"Quả nhiên, là một mỹ nhân hiếm có." Chị hai Diêm gia sâu kín thở dài nói, trong mắt có trào phúng, có bi thương.

Thẩm Bân từ nhỏ đến lớn được khen nhiều, cho nên ở phương diện này miễn dịch siêu mạnh cơ bản không có cảm giác gì, nhưng đối phương vì sao lại dùng loại ngữ khí này? Cậu không hiểu được.

"Diêm nhị tiểu thư rốt cục có chuyện gì vẫn là nói nhanh lên một chút đi, sắc trời đã tối, tôi và cô đều cần nghỉ ngơi." Thẩm Bân tiếp tục lạnh lùng mở miệng, tuy cậu không biết người trước mắt muốn làm gì, nhưng không ngại tiếp tục chán ghét đối phương.

Chị hai Diêm gia nghe được cậu nói, lúc này tự nhiên đi tới cạnh bàn ngồi xuống, bưng lên chén nước lại không uống: "Cô rất khác với trong tưởng tượng của tôi, lúc trước gặp cô, cho rằng là một đứa nhỏ nhát gan."

Thẩm Bân cười: "Cô cũng không giống như trong suy nghĩ của tôi, lúc trước gặp cô, nghĩ rằng cô là người phụ nữ khắc nghiệt."

Chị hai Diêm gia: ".....Cô tựa hồ rất có ý kiến với tôi." Đây là câu khẳng định, lại không thấy nàng tức giận.

Thẩm Bân có thể nói ra câu vừa rồi là do đang thử, người này bỗng nhiên từ mặt không biểu tình trở nên bình thường, nhưng lại có vẻ càng thêm không bình thường, dù sao trong nháy mắt tính tình thay đổi lớn dọa ai chứ?

"Không thể nói là ý kiến, chỉ là chán ghét cô mà thôi." Đầu ngón tay Thẩm Bân gõ gõ trên mặt bàn một chút, điểm này là cậu học ở Diêm Hình, trong đầu khi cẩn thận tự hỏi liền không tự chủ được có động tác nhỏ này.

Thẩm Bân không biết Diêm Hình ở bên cạnh quan sát đã bao lâu, còn phát ngốc nhìn về động tác nhỏ của cậu, sau đó thử một chút, gõ bàn hình như khiến người nghĩ tới...

Đương nhiên cũng có khả năng là từ nội tâm cảm thấy chơi vui mà làm như vậy.

"Thật trùng hợp." Chị hai Diêm gia gằn từng chữ: "Ta cũng chán ghét ngươi, dựa vào cái gì ngươi có thể gả cho hắn, mà ta lại không được."

Thẩm Bân: "?" lời này cậu nghe có chút không hiểu, gả cho ai? Không phải cậu kết hôn với Diêm Hình sao? Nhưng vấn đề là người ở trước mặt này là chị gái của Diêm Hình trong game, cái gì gọi là nàng lại không được? Ý là muốn gả cho Diêm Hình sao?

Ngay lập tức trong đầu người nào đó không biết hiện lên bao nhiêu giả thiết, cuối cùng đưa ra hai kết luận, thứ nhất, hai người ở trong thế giới giả thiết không phải chị em ruột, phía sau có ẩn tình khác, thứ hai, người phụ nữ biến thái này muốn xuống tay với em trai ruột....

Tuy loại thứ hai không quá có khả năng, nhưng vạn nhất thì sao, dù sao cậu thường xuyên cảm thấy bản thân không đủ biến thái mà không hợp với người khác.

Không biết có phải chị hai Diêm gia đã nhận ra người nào đó đang não bổ cái gì, nàng chậm rãi giải thích: "Lần đầu tiên nhìn thấy tam thiếu là ở y quán, cho dù ốm yếu cũng không thể che giấu khí chất không tầm thường của hắn, lần thứ hai gặp là ở tú lâu (nhà thêu), ta nhìn thấy hắn đang nổi giận, trong mắt tràn đầy phẫn nộ và tàn nhẫn, lúc ấy ta kỳ thực đã bị dọa, nhưng không biết vì sao ta lại không quên được hắn...."

Thẩm Bân: "......" Nâng chén trà lên uống ngụm trà, nói thật giọng nói của đối phương rất lừa tình, nhưng cậu nghe không hiểu......

Mà Diêm Hình vẫn luôn ở bên cạnh lại sâu kín nói ra một cái tên: "Nguyễn Ninh Nhã."

Thẩm Bân: "Hả?"

Người nào đó không hiểu Diêm Hình đang nói gì? Nhưng chị hai Diêm gia lại hiểu lầm là cậu đang nghi hoặc lời nói của mình, liền tiếp tục nói: "Rõ ràng ta đã biết hắn từ trước, yêu hắn, dựa vào cái gì người gả cho hắn lại là ngươi? Mà ta lại bị một tên vô lại nhốt ở Diêm gia, sống không bằng chết!" Ngữ khí càng ngày càng âm u.

Thẩm Bân: "......" Vẫn không hiểu gì, hai chị em lại dùng từ 'yêu' này, người thành phố cũng thật biết chơi đùa.

Diêm Hình giải thích một chút: "Người trong miệng cô ta nói hình như là Nguyễn Ninh Nhã, lần đầu tiên và lần thứ hai tôi gặp cô ta là ở y quán và đi ngang qua tú lâu, nhưng sau đó nàng lại bị lão tứ coi trọng, trở thành em dâu của tôi."

Người nào đó hiểu ra sau đó lại trêu chọc: "Cho nên anh giấu em tình cờ gặp gỡ với người ta?"

Ánh mắt chị hai Diêm gia nhìn về phía Thẩm Bân, cũng không quá hiểu những lời này.

"Ý của tôi là.....không hiểu cô đang nói gì, cô giống như đang kể về chuyện xưa của một người phụ nữ tình cờ gặp gỡ tướng công của ta?" Thẩm Bân nhìn về phía chị hai Diêm gia nói.

Chị hai Diêm gia dừng lại một chút: "Đúng vậy"

Diêm Hình lập tức phản bác nói: "Không có, từ đầu tới cuối tôi cũng không đối xử đặc biệt với cô ta, chỉ là nữ nhân kia lại tỏ ra thích tôi mà thôi."

Thẩm Bân hiện tại chắc chắn không thể tiếp tục tán gẫu với Diêm Hình, liền nhìn về phía chị hai Diêm gia: "Thì sao? Cô cũng không thể hôm nay tới đây để nói với tôi một người phụ nữ khác muốn ngoại tình với chồng tôi chứ nhỉ? Hơn nữa chồng tôi đã không còn ở nhân thế."

Chị hai Diêm gi đứng lên, nàng vốn ngồi ở đối diện Thẩm Bân, hai người cách nhau một cái bàn, nhưng lúc này lại hướng về phía người nào đó nhẹ giọng nói: "Đương nhiên không phải, ta muốn nói nếu người không gả cho Diêm Hình, không vào Diêm gia thì....vốn dĩ ngươi không cần phải chết."

Vừa dứt lời, trong tay nàng lại xuất hiện một cái dao găm, hung hắn đâm về phía Thẩm Bẩn.

Nếu Thẩm Bân chỉ dựa vào bản thân để chạy trốn, tuyệt đối sẽ chết thẳng cẳng, nhưng hiện tại cậu đã hoàn thành nhiệm vụ thu thập nữ trang trở thành trạng thái vô định, thứ hai Diêm Hình còn tại bên người, khi người nào đó còn chưa phản ứng lại, Diêm Hình đã ngăn lại cổ tay của chị hai Diêm gia, hung hăng gập lại.

Chỉ nghe răng rắc một tiếng, là tiếng cổ tay bị bẻ gãy.

Thẩm Bân bỗng nhiên trừng lớn hai mắt không thể tin nổi nhìn một màn trước mắt, nhưng chị hai Diêm gia lại không kêu đau tiếng nào, ánh mắt vẫn lạnh nhạt như cũ, dao găm trong tay vô lực rơi xuống.

Cùng lúc đó, đầu ngón tay đang cẩn thận thêu thùa của Nguyễn Ninh Nhã ở một viện khác bỗng nhiên bị đâm một chút.

"A...." Nguyễn Ninh Nhã nhìn vết máu vừa mới chảy ra ở đầu ngón tay, màu đen, một giọt.

Nguyễn Ninh Nhã ngây ngốc nhìn chằm chằm đầu ngón tay, sau đó bỗng nhiên phản ứng lại, đứng dậy đi ra ngoài.

Mà chị hai Diêm gia lại như diều đứt dây, mềm mại ngã xuống mặt đất, bịch một tiếng.

Đồng thời Thẩm Bân cũng từ trên ghế đứng lên, nhìn về phía Diêm Hình chỉ vào chị hai Diêm gia: "Đây là chuyện gì? Hình như anh không chạm vào chỗ nào khác của cô ta nhỉ? Ăn vạ à?"

Diêm Hình: "......" Hắn nhẹ nhàng lắc đầu: "Tôi không cảm nhận được hơi thở người sống trên cơ thể nàng, có lẽ đã sớm chết rồi mới đúng, còn vì sao có thể đi lại nói chuyện, tôi cũng không rõ lắm."

Thẩm Bân nuốt nước miếng: "Không phải thế giới này ngoài quỷ ra còn có quái vật khác chứ? Ví dụ như cương thi, xác không hồn gì đó..." nghĩ thôi đã thấy dọa người!

Các bạn nhỏ đáng yêu vây xem trong phòng phát sóng trực tiếp lúc này quấn chặt chăn bông khép chặt cúc hoa của mình lại, chỉ có như vậy mới có thể cảm thấy an toàn một chút, mỗi lần xem phát sóng trực tiếp lúc nửa đêm đều vô cùng thử thách lòng can đảm của mình, nhưng lại rất hay! Này thật khiến người phiền muộn.

Tự nhiên 92: Sợ quá, mọi người có muốn kể chuyện cười giảm bớt bầu không khí một chút không?

Sao trời: Chuyện cười gì để giảm bớt bầu không khí, hay là chúng ta lái xe đi? Bảo đảm không khí lập tức sẽ thay đổi.

Lạc Nhã Khánh: Lái xe? Các ngươi nói điện hạ thích tư thế nào của Băng Băng nhất?

Bánh bao khả khả ái ái: Nụ hoa nhỏ cắm nghiêng miệng bình, cổ họng ngâm nga ngả ngớn, cổ tay ngọc đỡ lang vai, miệng chạm má đào, điên cũng điên, điên cũng điên, nhụy hoa lay động không biết mỏi mệt, điên đảo một đường, eo mềm như cành liễu, cuồng lang quá mức.

Bánh bao khả khả ái ái: Ngươi xem, ngươi xem đi.

Duy trì mệt mỏi: Định mệnh! Lão đại, tôi thậm chí còn không biết ô tô đi tới trường mẫu giáo cho tới khi tôi học cấp hai.

Cát Sinh: .....Đầy mặt dại ra.jpg

......

Bên dưới một loạt người spam 6666, không khí trong phòng phát sóng trực tiếp thật đúng là đã trở nên nhẹ nhàng hơn.

Nhưng Diêm Hình bị mất trí nhớ không biết việc này, mà Thẩm Bân cũng không nhớ ra.

Diêm Hình an ủi người nào đó: "Tôi ở đây, đừng lo." Ví dụ như vừa rồi, còn không phải là hắn bảo vệ Thẩm Bân sao.

Người nào đó chỉ vào một đống trên mặt đất: "Xử lý nàng như thế nào? Nếu thật xảy ra chuyện nhất định sẽ rất ồn ào, em không thể ở Diêm gia được nữa."

Cho dù chị hai đã chết, nhưng trong lòng Diêm Hình cũng không có chút cảm xúc khổ sở nào, tốt xấu cũng là người nhà, lúc này Diêm Hình sao có thể chưa phát hiện ra bản thân khác thường được chứ?

Ngữ khí Diêm Hình nghe không ra hỉ nộ nói: "Chờ nửa đêm, tôi sẽ kéo thi thể đi."

Thẩm Bân: "Ừ"

.....Một lúc sau, có nha hoàn ở bên ngoài lên tiếng chào tứ thiếu nãi nãi.

Một giây trước Thẩm Bân còn đang tự hỏi tứ thiếu nãi nãi là ai? Hình như không quen, nhưng một giây sau bỗng nhiên vang lên lời Diêm Hình vừa nói kia, Nguyễn gì gì đó mà hắn nói tới? Tứ thiếu nãi nãi bị lão tứ Diêm gia coi trọng trở thành em dâu cậu tới.

.........................

Chương 75

Trùng hợp như vậy sao? Mới vừa nhắc tới nàng, liền xuất hiện.

Thẩm Bân lập tức trở nên cảnh giác, nhìn Diêm Hình: "Người yêu của anh?"

Diêm Hình: "...." Ai mà dám gật bừa? Hắn lắc đầu phủ nhận: "Không phải, tôi và cô ta không có gì."

Thẩm Bân biết chắc chắn là trí nhớ của Diêm Hình có vấn đề gì đó, nhưng cậu lại không buông tha nói: "Không có gì sao lại nhớ rõ ràng rành mạch lần đầu và lần thứ hai gặp cô ta như vậy?"

Diêm Hình dừng một chút nói: "Không biết, nhưng đúng là tôi nhớ rõ, giống như người ngoài cuộc bình thường...."

Mọi chỗ đều vô lý, làm đương sự, sao có thể giống người ngoài cuộc? Diêm Hình không tiếp tục nói, tự mình hiểu trong lòng là được rồi.

Lúc này không phải thời điểm truy cứu những vấn đề này, Thẩm Bân nhanh chóng tiến lên kéo thi thể của chị hai Diêm gia giấu đi.

Diêm Hình bên cạnh cậu càng nhanh hơn một bước, vươn tay kéo người tới góc nhà, nhà ở khá lớn, chỉ cần không cố tình tìm kiếm, vẫn có rất nhiều góc chết.

Nguyễn Ninh Nhã nện bước ưu nhã tới trước cửa, nha hoàn tiến lên gõ cửa: "Tam thiếu nãi nãi, tứ thiếu nãi nãi tới bái phỏng."

Thẩm Bân từ bên ngoài hoàn toàn không nhìn thấy thi thể mới mở miệng nói: "Tiến vào."

Sau khi đẩy cửa, Nguyễn Ninh Nhã trực tiếp phân phó nha hoàn bên cạnh: "Ta có việc riêng tìm tam thiếu nãi nãi, các ngươi đi ra ngoài đi, không cho người khác tiến vào."

Đám nha hoàn biết Nguyễn Ninh Nhã tính tình tốt, nhưng dù sao người ta cũng là chủ nhân, lập tức cung kính rời đi, chỉ là trước đó không lâu rõ ràng thấy chị hai Diêm gia tiến vào phòng, hiện tại người đâu?

Vấn đề này không có được câu trả lời, dù sao nhà ở rất rộng, có lẽ ở chỗ nào không nhìn thấy nhỉ.

Nha hoàn đi rồi, Nguyễn Ninh Nhã còn nói một câu: "Đóng cửa lại."

Nha hoàn: ".....Vâng"

Trời tối mà ai tới cũng muốn đóng cửa, rất kỳ quái nha.

Thẩm Bân càng trở nên cảnh giác, mới vừa rồi chị hai Diêm gia đột nhiên không kịp phòng ngừa giơ dao găm, này ai đỡ được? Cho dù thật không xảy ra chuyện, vậy cũng không thể đứng cho người ta đâm.

Lúc này, Diêm Hình mới từ trong góc đi ra, vừa rồi hắn thiếu chút nữa muốn vo viên thi thể chị hai Diêm gia lại cho gọn, nhỏ gọn mới dễ vứt.

Mà Nguyễn Ninh Nhã vừa định mở miệng nói tiếp: "....." Ngơ ngác nhìn chằm chằm Diêm Hình, như là nhìn thấy thứ gì đó không thể tin nổi, biểu tình từ khiếp sợ đến kích động, sau đó trong mắt thế nhưng lại xuất hiện nước mắt.

Thẩm Bân: "......" Không biết vì sao cậu có loại dự cảm không tốt, người phụ nữ này nói khóc liền khóc, đối với nam giới có lực sát thương rất lớn nha.

Diêm Hình thì không có cảm giác gì, hắn tự nhiên đi tới cạnh người Thẩm Bân, cũng không để ý tới Nguyễn Ninh Nhã ở nơi xa.

Nguyễn Ninh Nhã kích động muốn nói gì đó, lại như sợ phá vỡ sự tốt đẹp trước mắt: "Tam thiếu, huynh bây giờ là...quỷ? Không ngờ, cuộc đời này còn có thể gặp lại."

Diêm Hình khẽ nhíu mày, giọng nói của đối phương có hơi khiến người dễ hiểu lẩm.

"Tứ thiếu nãi nãi lâu rồi không gặp, không ngờ cô cũng có thể thấy tôi." Diêm Hình lạnh lùng nói.

Nguyễn Ninh Nhã chú ý tới thái độ đối phương, hơn nữa Diêm Hình đứng gần Thẩm Bân như vậy, cũng không biết nàng đang não bổ cái gì, hung hăng trừng mắt lườm người nào đó một cái, lại tiếp tục lê hoa đoái vũ khóc lên.

Thẩm Bân: "......" Bên ngoài vẫn bảo trì cười tủm tỉm, dù sao loại sự tình này giao cho Diêm Hình xử lý là được, nếu kết quả không như ý, vậy cậu lại lên tiếng.

Nguyễn Ninh Nhã cho rằng trong lòng vẫn luôn thích Diêm Hình, kỳ thực hai người căn bản không có quá khứ gì, thậm chí gặp mặt cũng rất ít, trong mắt người đàn ông lạnh lùng âm u kia không còn ai khác.

"Muội xảy ra một chút việc, cho nên hiện tại không giống với người thường." Nguyễn Ninh Nhã tựa hồ vẫn không định nói dối: "Tam thiếu, những người Diêm gia đó đối xử không tốt với huynh, thậm chí còn chửi bới nhục mạ huynh sau lưng, muội muốn giết bọn họ."

Giọng nói của nàng lúc này nhẹ nhàng bay bổng, tựa như đang nói một việc bé nhỏ không đáng kể.

Thái độ của Diêm Hình vẫn lạnh lùng như cũ: "Tôi đã chết, bọn họ tốt hay không tốt với tôi cũng không khiến cô định đoạt, sự tình đã qua, không cần phải dính vào giết chóc."

Nguyễn Ninh Nhã nhìn thẳng vào hắn: "Nhưng muội đã quyết định báo thù cho huynh...hoặc là nói, muội đang ích kỷ báo thù cho bản thân, vô duyên vô cớ yêu tam thiếu, lại bị đoạt tới Diêm gia, chuyện này dù sao cũng phải có người chịu trách nhiệm."

"Xí..." Thẩm Bân có chút không nghe nổi nữa, nhưng vẫn không mở miệng.

Diêm Hình: "......Tôi không biết tình yêu của cô từ đâu mà đến, nhưng nếu muốn báo thù cho bản thân, xin cứ tự nhiên."

Nguyễn Ninh Nhã kinh ngạc một chút: "Huynh không ngăn cản? Tam thiếu tuyệt tình như vậy sao? Đó chính là người Diêm gia, hay là nói tam thiếu cũng không tin muội có thể làm ra chuyện gì?" Nàng nói xong liền vỗ vỗ tay, cách đó không xa liền vang lên tiếng sột soạt sột soạt.

Thẩm Bân bỗng nhiên quay đầu lại, kết quả lại thấy chị hai Diêm gia vừa rồi còn ngã trên mặt đất không đứng dậy nổi lúc này cư nhiên động đậy, tư thế cứng đờ đi tới chỗ bọn họ.

"Tướng công!" Thẩm Bân khiếp sợ, lập tức ôm lấy cánh tay Diêm Hình, hắn cũng nhân cơ hội ôm lấy cậu, như là thói quen bảo hộ.

Nguyễn Ninh Nhã nhìn thấy một màn trước mắt, hai mắt giống như bị đâm phải, hình tượng ưu nhã của nàng lập tức biến mất: "Các ngươi làm gì vậy! Thành thân giả mà thôi, người ma khác biệt!"

Thẩm Bân nghĩ một cái liền biết chị hai Diêm gia như vậy chắc chắn là do Nguyễn Ninh Nhã giở trò quỷ, hiện tại nghe được lời nàng nói lập tức tức giận phản bác: "Chúng tôi đã bái đường rồi, trời đất làm chứng, có chết thì hắn cũng là tướng công của tôi, cái gì mà thành thân giả?"

"Ta chỉ nói một lần, buông tam thiếu ra!" sắc mặt Nguyễn Ninh Nhã âm u giống như trời sắp có giông bão.

Lúc này không cần Thẩm Bân làm gì, Diêm Hình ôm cậu càng chặt hơn: "Tứ thiếu nãi nãi cũng tham dự hôn lễ của chúng tôi, Bân Bân là người của tôi."

Lời người khác nói cũng không khiến người tuyệt vọng bằng chính bản thân người đó nói, khóe mắt Nguyễn Ninh Nhã đỏ bừng, nhưng nàng lại cười, nhìn vẻ mặt điên điên khùng khùng không quá bình thường.

"Đúng, ta tham dự hôn lễ của các người....." Nguyễn Ninh Nhã nói: "Ta cả đời này yêu không được, cầu không được, chết không được, sống không được, hiện giờ chỉ có hận mới có thể kết thúc tất cả."

Vừa mới dứt lời, chị hai Diêm gia ở phía sau bất ngờ tấn công Thẩm Bân.

Nguyễn Ninh Nhã sẽ không động vào Diêm Hình, nhưng Thẩm Bân nhất định phải chết, nói nàng độc ác cũng được, nàng không cho bất cứ kẻ nào gả cho Diêm Hình mà được tồn tại êm đẹp.

Sức chiến đấu của Thẩm Bân chỉ có thể tính là người thường, duỗi chân đá về phía chị hai Diêm gia, nhưng đối phương lại không chút sứt mẻ, chân cậu lại bị va đụng mà đau.

"Sao lại cứng như vậy chứ? Nàng làm bằng đá à?" Thẩm Bân kêu lên.

Diêm Hình kéo người nào đó ra phía sau mình, tự mình đối phó với chị hai Diêm gia, mới vừa rồi không bẻ gãy thi thể người này là tỏ sự tôn trọng với người chết, nhưng đối phương đã nhảy lên đến đầu rồi còn tôn trọng cái lông.

Vì thế Diêm Hình dùng thực lực chỉ ra một người có thể bị gấp thành mức nhỏ như thế nào, nếu xương cốt toàn thân bị gãy còn có thể đứng lên đánh, vậy chỉ có thể cầm đao đi chặt thôi.

Cũng may đối phương không biến thái tới mức độ đó, cuối cùng đôi mắt chị hai Diêm gia tuy không nhắm lại, gắt gao nhìn chằm chằm Thẩm Bân tựa hồ còn muốn chiến đấu, nhưng thân thể không làm được, nàng đã nằm liệt thành 'một đống' theo đúng nghĩa đen, ngã trên mặt đất.

Nguyễn Ninh Nhã vừa rồi kích động qua đi hiện tại đã điều chỉnh tốt tâm thái, mà Diêm Hình lại công kích về phía nàng.

Nàng không trốn tránh, bị cạnh bàn tay của Diêm Hình chém ngã xuống đất.

Nàng kêu lên một tiếng, hoãn lại hai giây mới kinh ngạc ngước mắt nhìn Diêm Hình, lý do Nguyễn Ninh Nhã không né tránh rất đơn giản, nàng cho rằng bản thân căn bản sẽ không có cảm giác, chính là ý trên mặt chữ.

Từ sau khi chết đi sống lại, thân thể Nguyễn Ninh Nhã đã chịu qua rất nhiều lần thương tổn, ví dụ như bị Diêm lão tứ đánh, hoặc là không yêu quý bản thân tự mình bị va chạm, toàn bộ đều không cảm thấy đau đớn, thậm chí một cây đao cắm trên người cũng không thành vấn đề.

Nhưng nơi vừa rồi bị Diêm Hình đánh vào, Nguyễn Ninh Nhã cảm nhận được, rất đau.

"Thì ra, có thể xúc phạm tới ta, từ đầu đến cuối chỉ có huynh."

Nguyễn Ninh Nhã gợi lên khóe miệng, cười đến thê lương, ánh mắt nàng nhìn về phía Diêm Hình vô cùng phức tạp, ngoại trừ yêu ra còn có rất nhiều loại cảm xúc khác.

Tình yêu không biết bắt đầu từ đâu ngày càng sâu đậm thêm, nàng biết bản thân là tự mình đơn phương, vì sao lại phát triển thành như này? Nàng đã sớm dùng sinh mệnh để kết thúc đoạn tình cảm này, lại không ngờ rằng hết thảy mới bắt đầu từ sau khi chết đi.

Thẩm Bân trợn trắng mắt: "Thì ra mình còn có một ngày trở thành tiểu tam." Rõ ràng bản thân mới là nguyên phối! Trò chơi rác rưởi, hủy tính hướng của mình, bại thanh danh của mình!

Cho dù Nguyễn Ninh Nhã có biểu hiện thê thảm thế nào, Thẩm Bân cũng không có khả năng đem ông xã chắp tay nhường lại, càng sẽ không bởi vì thương hại mà tự nguyện rời đi, nếu không cậu coi Diêm Hình là gì? Một món hàng hóa để trao đổi sao?

Có lẽ Diêm Hình sẽ ấn cậu lên trên giường 'đâm' - dùng đại ong mật đâm.

Diêm Hình vươn tay kéo Thẩm Bân, nghiêm túc mở miệng: "Em là người tôi cưới hỏi đàng hoàng, không phải người thứ ba, cũng không có người thứ ba." Hắn nói rồi nhìn về phía Nguyễn Ninh Nhã: "Tôi biết bản lĩnh của cô không chỉ có vậy, nhưng chúng ta không thân, nếu lại gây khó dễ, đừng trách tôi thủ hạ không lưu tình."

Diêm Hình tin tưởng trực giác của mình, hắn lúc này không đuổi tận giết tuyệt Nguyễn Ninh Nhã chỉ có một nguyên nhân, đánh lên chỉ sợ là lưỡng bại câu thương, thậm chí bản thân còn rơi xuống hạ phong.

Tuyệt tình như vậy, Nguyễn Ninh Nhã không biết phải nói gì mới được, nàng chậm rãi đứng lên khỏi mặt đất, nhìn bộ dáng có chút chật vật.

"Được, không thủ hạ lưu tình sao?" Nguyễn Ninh Nhã cười khổ một tiếng: "Tam thiếu, ta nói xuống tay với toàn bộ Diêm gia huynh cũng không phản ứng gì, ngược lại cô dâu huynh vừa mới cưới về, lại để ý như vậy? Không giống huynh!"

Không đợi hai người trước mắt lên tiếng, nàng liền tự nói với mình: "Nhưng ta cũng chưa bao giờ hiểu gì về huynh, không sao.....thật sự không sao...."

Nguyễn Ninh Nhã giống như mất hồn chậm rãi xoay người rời đi, lặng yên không một tiếng động biến mất dưới ánh trăng.

Nha hoàn bên ngoài vốn đang do dự có nên lại đây đóng cửa hay không, dù sao đêm nay các chủ nhân giống như đều thích đóng cửa nói chuyện nhỉ? Kết quả liền nghe ầm một tiếng, cửa tự động đóng lại.

Nha hoàn kia rùng mình một cái, không có gió mà? Nàng bị dọa mau chóng chạy đi tìm chị em khác làm bạn

Cửa phòng là Diêm Hình đóng, dù sao trong phòng còn có một đống chị hai Diêm gia cách đó không xa....

Diêm Hình tự động cách xa cơ thể đã không rõ hình dáng của chị hai Diêm gia một chút, trong lòng hắn kỳ thực có hơi sợ, dù sao buổi tối một người chết đi sống lại thành như vậy, người làm ở nhà tang lễ cũng có thể bị dọa ấy chứ.

Diêm Hình trở lại bên người cậu, còn chưa mở miệng, Thẩm Bân liền nói: "Anh không giải thích một chút sao?"

Diêm Hình im lặng một chút: "Chúng tôi thật sự không có quan hệ, tôi không có ấn tượng gì khác với nàng, chỉ là biết có người này mà thôi."

Thẩm Bân: "Vậy vì sao nàng lại giống như bộ dáng thề non hiện biển với anh? Không phải anh đã làm ra việc vứt bỏ người ta gì đấy chứ?" Đây rõ ràng là cố ý hỏi, liền thừa dịp Diêm Hình mất trí nhớ ra sức mà gây sự.

Sắc mặt Diêm Hình hiếm khi rối rắm một chút, cuối cùng như là vứt bỏ mặt mũi mở miệng: "Trước kia thân thể tôi rất không tốt, căn bản không có khả năng làm ra việc bội tình bạc nghĩa..."

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Info